“Viagra” thời cổ đại là gì

Đó là những phương thuốc được bào chế từ động – thực vật hoặc khoáng vật có khả năng tăng cường khoái cảm, thúc đẩy nhu cầu tình dục ở nam lẫn nữ. Xuân dược trở thành một trong những nội dung chính yếu của “phòng trung bí thuật”, tức thuật phòng the của Trung Quốc cổ đại.

Chết vì xuân dược

Chứng tích cổ nhất là những tác phẩm Tạp liệu phương, Dưỡng sinh phương từ đời Hán (thế kỷ I trước Công nguyên) được khắc trên thẻ tre, tìm thấy ở đồi Mã Vương, tỉnh Hồ Nam, trong đó có chép những phương thuốc gọi là “nội gia” (thuốc tráng dương dành cho nam) và “dược” (thuốc tráng âm dành cho nữ).
Những phương thuốc này chia làm hai loại uống trong và dùng ngoài. Uống trong là sắc uống, nghiền uống, nhiều phương thuốc còn lưu truyền đến nay như Ích đa tán, Thốc kê tán… hầu hết có công dụng cường dương rất mạnh; dùng ngoài là nước thuốc dùng ngâm rửa bộ phận sinh dục, như Linh nam tử âm đại phương, Linh nữ ngọc môn tiểu phương… có tác dụng kích thích nhất định.

Thận tuất giao còn gọi là Tục huyền giao, là phương xuân dược cổ nhất được biết ở Trung Hoa nhưng thành phần của thuốc không ai rõ. Trong Triệu Phi Yến ngoại truyện có nói rằng “uống một viên Thận tuất giao có thể làm tăng thêm một lần giao hoan”.

Nhưng oái oăm, hầu hết các phương xuân dược bào chế của Trung Hoa cổ đại đều có độc tính, nếu lạm dụng có thể nguy hại đến tính mạng.

Cái chết của Hán Thành Tổ Lưu Ngao (thế kỷ I trước Công nguyên) không có gì ghê gớm nhưng đây là vị hoàng đế đầu tiên trong lịch sử Trung Hoa băng hà vì lạm dụng xuân dược để đáp ứng nhu cầu tình dục được chép vào chính sử (Tư trị thông giám của Tư Mã Quang). Lưu Ngao mê đắm nhan sắc của hai chị em ruột Triệu Phi Yến và Triệu Hợp Đức, lập làm hoàng hậu và chiêu nghi.

Chị em họ Triệu này sử dụng một loại xuân dược gọi là Hương cơ hoàn khiến cho da dẻ lúc nào cũng thơm tho, mịn màng, hừng hực xuân sắc, khiến vua không thể tự chủ được.

a3

Hán Thành Tổ – vị vua đầu tiên chết vì xuân dược

Nhưng tác hại của loại xuân dược này là cả hai phi đều không có con. Vì thế, cả hai điên cuồng tìm mọi cách để giết những phi tần có thai, thậm chí giết luôn cả hai hoàng tử mới ra đời của Hứa mỹ nhân và Tào cung nữ. Dù vậy, cả Triệu Phi Yến lẫn Triệu Hợp Đức đều được hoàng đế Lưu Ngao sủng ái.
Sử sách nhận xét ông vua này “yêu mỹ nhân hơn yêu quốc gia”, chỉ cần nhìn thấy Triệu Phi Yến múa hoặc nắm được chân của Triệu Hợp Đức là vua hăng hái tinh thần, vui cuộc truy hoan, không còn đoái hoài gì đến xã tắc nữa. Về sau, Lưu Ngao tinh lực ngày càng suy giảm, hai chị em họ Triệu nhờ thuật sĩ luyện xuân dược cho vua. Vì vậy không rễ bị yếu sinh lý nữ.

Đó là Xuân tuất giao – một thứ đan dược luyện trong lửa đúng 100 ngày mới thành, sau đó cho thuốc vào lu nước lớn, nước sôi lên ùng ục, đổi nước mới, qua 10 ngày như vậy mới uống, công hiệu như thần, giao hoan không biết mệt. Lưu Ngao và chị em họ Triệu rất vui nhưng thuốc dần dần mất tác dụng, vua phải uống tăng liều lên mãi.

Một đêm, Triệu Hợp Đức uống say, ép hoàng đế uống cả 10 viên một lúc để mạnh gấp 10, không ngờ vua uống xong thì hôn mê, “tinh khí thoát ra ướt cả long sàng”, sau đó chết ngay không kịp trăng trối.
Vương thái hậu cùng triều thần nghị luận, khép Triệu Hợp Đức vào tội “thí quân” (giết vua), bắt phải tự sát. Cháu Lưu Ngao là Lưu Hân lên ngôi, tức Hán Ai Đế; Triệu Phi Yến vẫn được tôn làm hoàng thái hậu. Sáu năm sau, Ai Đế qua đời, đại tư mã Vương Mãng ghép Triệu Phi Yến vào tội sát hại hoàng tử, bức phải tự sát.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*