GIẢI PHẨU TÁI TẠO DƯƠNG VẬT TRONG NHỤC BỒ ĐÀO

Trong hơn 1000 cái email than phiền về kích cở, độ dài, hình thể của dương vật mà website này nhận được, hết 98 % là của các bạn trẻ gởi đến, tuổi từ 16 đến 20 . Chúng tôi đã trả lời trong mục thư tín từ năm 1999 đến nay đại khái là như thế này

Thứ bảy, 28/6/2003, 14:00 GMT+7 Kích cỡ cơ quan sinh dục

“Tôi thấy dương vật của mình hơi ngắn (6 cm). Điều này có ảnh hưởng tới chuyện có con và hạnh phúc chăn gối hay không?”.

Trả lời:

Đối với dương vật, việc hoàn thành nhiệm vụ là yếu tố hàng đầu; nếu hoàn thành được thì vấn đề đẹp, xấu, dài ngắn, to nhỏ… chỉ là chuyện nói cho vui mà thôi.

Để thực hiện tốt nhiệm vụ, nó phải đủ cương để đưa được vào âm đạo và xuất tinh. Khoảng cách từ ngoài đến cổ tử cung (tức chiều dài âm đạo) của một người thường chỉ bằng một ngón tay trỏ của người đó (5,5-8 cm). Tất cả các cơ quan cảm ứng của phụ nữ đều nằm bên ngoài (bao gồm âm vật, âm môi); phần kích thích của âm đạo cũng chỉ nằm 1/3 từ ngoài vào. Vì vậy, chiều dài 6 cm của anh là vẫn còn dư.

Anh cũng đừng lo mình không đủ sức làm vui lòng bạn chăn gối. Freud, một giáo sư nổi tiếng về thần kinh và tâm thần vào cuối thế kỷ 19, đã nói: “Kích thước bộ phận sinh dục của một người đàn ông tùy thuộc vào những gì anh ta đánh giá về mình”. Thực ra, việc đánh giá đó lại là ở người vợ. Theo nữ tiến sĩ S. Hite, chỉ có phụ nữ mới trả lời được giá trị kích cỡ như thế nào, đàn ông không đủ tư cách trả lời mặc dù nó là của họ. Có thể bạn thấy ngắn, nhưng vợ bạn lại hài lòng.

Nhân đọc được tác phẩm Nhục Bồ Đoàn xin trích ra để cho các bạn trẻ tham khảo thêm :

Tác phẩm Nhục Bồ Đoàn của Lý Ngư thời nhà Minh – Trung Quốc cách đây 500 năm được mệnh danh là Thiên hạ đệ nhất phong lưu tiểu thuyết có ghi lại chuyện về kích cở của dương vật như sau :

“ … Sinh khóa trái cửa phòng lại, rồi trạch quần kéo dương vật ra. Sinh nghĩ tới nghĩ lui, bất giác cơn giận đùng đùng, oán trời trách đất khóc lóc một hồi rồi còn muốn lấy dao bén cắt phứt đi cho rồi, cho đáng kiếp hữu danh vô thực.

Một hôm Sinh bước ra phía trước cửa thì thấy trên vách có một bài thơ tứ ngôn tuyệt cú.

 

Thiên tế chân nhân

Lai phòng thọ thuật

Năng sử vi đường

Biến thành cự vật.

 

Có nghĩ:

Tiên ở trên trời

Dạy chuyện phòng the

Vật đang bé nhỏ

Thành thứ thật to.

Bán Dạ Sinh vào phòng, thấy thuật sĩ là một ông lão nét mặt hồng thuận như hài nhi mà tóc thì bạc phơ như lông hạc, tướng mạo rất dị thường. Thấy Sinh chắp tay bước tới, thuật sĩ bèn hỏi:

“Tôn huynh quá bộ lại đây có phải muốn được truyền thuật phòng the không?”

Bán Dạ Sinh đáp:

“Dạ phải”

Thuật sĩ hỏi:

“Tôn huynh định học cho mình hay cho người?”

Bán Dạ Sinh nói:

“Xin hỏi, theo ý lão tiên sinh thì học cho mình là thế nào, mà học cho người là thế nào?”

Thuật sĩ nói:

“Nếu chỉ cung phụng cho người đàn bà được khoái cảm còn mình thì không cần, trong trường hợp này, thuật phòng the dễ truyền nhất. Chỉ cần uống thuốc cho xuất tinh chậm, lại bôi thuốc lên dương vật cho nó tê dại như khúc sắt, tự mình không còn biết khoái cảm gì, xuất tinh cũng thế, không xuất cũng đặng, ta gọi đó là học cho người.

Còn như nếu muốn chính mình và người đàn bà cùng thỏa thích, âm vật khoái cảm mà dương vật cũng khoái cảm, rời nhau ra hai bên như muốn chết, đẩy vô một cái, hai bên như sống lại, như thế mới gọi là giao hoan, cũng gọi là thủ lạc, có điều khoái cảm đến cực độ rồi thì không khỏi xuất tinh, mà khi xuất tinh thì đàn bà ra sau đàn ông ra trước. Muốn cho người đàn ông đê mê mà hãm không ra, người đàn bà càng ra càng đê mê, đó là một phương thuật khó nhất, trước tiên phải bỏ công rèn luyện thuật cho đạt được tám chín phần kết quả, rồi sau lại dùng thuốc để trợ lực thì mới thập phần hoàn hảo. Tôn huynh nếu muốn học thuật này thì phải theo tại hạ vân du vài năm rồi từ từ cảm ngộ, chớ không thể một sớm một chiều mà học được”.

Bán Dạ Sinh nói:

“Bình thường thuật phòng the chỉ giúp ái ân lâu dài, chứ không thể làm cho dương vật to ra. Vừa rồi thấy trong thiếp cáo có ghi tám chữ “năng sử vi dương biến thành cự vật” (có thể cải dương vật nhỏ trở thành lớn) nên có ý đến nhờ lão tiên sinh chỉ dạy. Xin lảo tiên sinh cho biết làm thế nào để được như vậy.”

Thuật sĩ nói:

“Có những cách làm khác nhau nhưng đại để đều phải phát xuất từ gốc. Thứ nhất phải xem ni tấc của dương vật vốn như thế nào, thứ hai phải biết là ngoài ni tấc ấy cần tăng thêm bao nhiêu nữa, thứ ba phải nắm chắc là chịu nổi hay không chứ khong thể tùy tiện làm bừa.”

Bán Dạ Sinh nói:

“Thói thường to đến cỡ nào, nhỏ như thế nào, làm to thêm nhiều như thế nào, to thêm ít như thế nào, chịu nổi là sao, không chịu nổi là sao, nay lão tiên sinh chỉ rõ cho đệ tử biết để chọn đường mà đi”.

Thuật sĩ nói:

“Nếu dương vật không ngắn cũng không nhỏ lắm, mà muốn nó dài thêm, to thêm chút ít thì dễ, không cần có chịu nổi hay không. Chỉ bôi chút ít thuốc lên cho nó không còn phân biệt được nóng lạnh, không còn biết khoái cảm, rồi dùng thuốc xông và tẩy. Cứ mổi lần xông là một lần tẩy, một lần vò, một lần nắn. Xông cho nó chắc, tẩy cho nó ngứa, vỗ cho nó to, nắn cho thêm dài, sau ba ngày đêm so thêm sẽ dài và to thêm một phần ba, làm được như thế sẽ khoái lạc vô cùng, không còn nghi nghờ vào đâu được, cho nên không cần thiết có chịu nổi hay không

Còn nếu muốn cho dương vật vốn nhỏ và ngắn, được to ra và dài thêm nhiều, -mà cách này thì sẽ có phương hại gân cốt-, thì phải hỏi xem đương sự có chịu nổi hay có dám liều hay không, nếu là người nhát gan không dám chơi trò nguy hiểm này thì thôi, còn nếu là tay chỉ biết chuyện trăng hoa, không màng đến tính mạng, thì tại hạ sẽ mạnh dạn cải tạo cho. Phép cải tạo như thế này:

Bắt một con chó đực và một con chó cái nhốt vào một căn phòng trống, cho chúng giao cấu. Ðợi hai con nửa chừng chưa xong thì tách rời chừng ra. Duơng vật của chó là một vật cực nóng, thọt vào âm vật là to ra, dài ra gấp mấy lần, dù cho đã xuất tinh, cũng phải lâu lắm mới rứt ra được, huống chi là lúc còn đang dở dang. Ðây chính là lúc dùng dao bén cắt ngay, rồi mổ âm vật của con cái để móc dương vật con đực, xẻ làm bốn cọng. Ðồng thời, cấp thời bôi thuốc làm tê lên dương vật người, rạch sâu thành bốn đường, trên dưới và hai bên. Xong rồi nhét vào mỗi đường rọc một cọng dương vật chó. Cuối cùng bôi thuốc lên mau lành miệng. Ðiều cần yếu là không được làm rách ống dẫn tinh của chó để sau khỏi mang bệnh. Nếu mổ bộ phận chó không để sơ xuất thì không còn lo gì nữa, đọi hết tháng sau thì bên trong như có một sư hòa hợp nhuần nhuyển chẳng khác sữa với nước, không còn phân biệt được dương vật phần nào của người lúc chưa tháp, với khi đã tháp rồi nữa. Dùng dương vật đã được tái tạo này mà hành lạc với đàn bà thì nó khởi nhiệt nóng ran lên giống như của chó vậy. Lúc chưa dùng, so với lúc cũ nó đã dài và to gấp mấy lần rồi, lúc để vào rồi, so với lúc ở ngoài, lại dài và to thêm gấp mấy lần nữa, quả thật là một dương vật đẵ cải tạo bằng mấy chục lần dương vật chưa cải tạo, tôn huynh thử nghĩ xem bên trong âm đạo khoái cảm đến đâu, đàn bà sẽ thích thú đến đâu?”

Bán Dạ Sinh nghe đến đây, thì chẳng khác nào người chết muốn sống lại, miệng chưa kịp nói đồng ý thì gối đã quỳ xuống. Sinh nói:

“Nếu được như vậy, thì ơn này chẳng khác chi ơn cứu tử”

Thuật sĩ vội đỡ Sinh dậy, nói:

“Tôn huynh muốn học thì học, bày đại lễ làm gì?”

Bán Dạ Sinh nói:

“Ðệ tử tính hiếu dâm, không nữ sắc là không sống được. Chẳng may vì tiên thiên bất túc nên chí nguyện không thành. Nay gặp được bậc dị nhân, thật là duyên kỳ ngộ, nghìn năm một thuở, dám sao không quỳ xuống để thỉnh cầu”.

Nói xong, Sinh bảo gia đồng mang lễ vật rồi quỳ xuống, tự tay dâng lên thuật sĩ, nói:

“Xin tạm coi đây là lễ bái kiến. Bao giờ cải tạo xong, xin hết sức hậu tạ, không dám phụ lòng”.

Thuật sĩ nói:

“Việc này tuy nói là vậy, nhưng muời phần có đến chín phần không làm được. Vì thế tại hạ không dám nhận phần lễ này”

Bán Dạ Sinh nói:

“Không việc gì không làm được, tiểu sinh vốn thích thú gió trăng, không màng đến mạng sống, nếu quả nhiên nhờ trời mà dương vật đang nhỏ ngắn có thể trở thành to và dài thì dĩ nhiên công đức ấy không nói làm gì, còn như lỡ mà việc không thành, tiểu sinh có chết đi nữa, thì cũng vui lòng cam chịu, không dám oán hận, mong lão tiên sinh bất tất phải đa nghi”.

Thuật sĩ nói:

“Cách này tại hạ chưa làm qua. Không quen dám đâu mang sinh mạng con người ra thử. Tuy nhiên đây không phải là mối quan tâm của tại hạ. Thật ra, cải tạo xong rồi, có ba điều bất tiện có hại cho tôn huynh, nên không dám làm bừa. Xin nói ra đây từng điều một, nếu tôn huynh đồng ý, tại hạ sẽ xin vâng mệnh. Nếu trong ba điều, có điều nào tôn huynh không đồng ý, thì cũng đừng ép nhau làm gì”.

Bán Dạ Sinh nói:

“Ba điều bất tiện là ba điều gì, xin nói cho nghe”.

Thuật sĩ nói:

“Ðiều thứ nhất là cải tạo xong thì phải mất từ mười dến hai mươi ngày không được gần đàn bà. Nếu gần thì bên trong sẽ làm độc, dương vật của người và của chó sẽ tách ra, không những cái giả không xài được, ngay cái thật cũng hỏng luôn. Hồi đầu tại hạ có hỏi tôn huynh chịu nổi không chính là chịu nổi không hành lạc một thời gian, chứ không phải chịu nổi đau đớn.

Ðiều bất tiện thứ hai là cải tạo xong, thì chỉ phụ nũ tuổi hai mươi, ba mươi mới thích nghi nổi, còn những người dưới hai mươi, cho dù đã mất trinh nhưng chưa hề sinh đẻ, thì lúc giao hoan cũng khó khăn trở ngại lắm. Ðến như các cô trinh nữ chưa hề xuất giá, thì khỏi phải nói, ráp vô chỉ chết, không chạy đâu cho khỏi. Vì vậy cải tạo theo phương pháp này rồi, thì cấm không được lấy vợ đầu hôn, không được ngủ với đàn bà trẻ tuổi, nếu không thì tội nghiệt.

Ðiều bất tiện thứ ba là cải tạo xong, thì sức lực hậu thiên có tăng lên, nhưng nguyên khí tiên thiên sẽ giảm bớt ít nhiều, không còn đủ để bảo đảm việc sinh con đẻ cái. Và cho dù có sinh đẻ được thì con cái bị yểu nhiều, sống được rất khó. Hồi đầu tại hạ có hỏi tôn huynh dám liều không, chính là dám liều chuyện này, tức là không lấy vợ đầu hôn, không sinh con đẻ cái, chứ không phải dám liều mạng, không sợ chết. Tại hạ nghĩ rằng tôn huynh là người chí khí, một là lửa dục quá nồng, ba tháng không ngủ với đàn bà không chịu nổi, hai là quá tham sắc dục, không bảo đảm sau này không ăn nằm với gái còn trinh, ba là tuổi quá nhỏ, sợ không sinh được con nối dõi, mà nếu có cũng không nhiều.

Cho nên phải biết đủ ba điều này rồi mới thấy khó khăn. Tôn huynh lúc đầu chỉ nghe nói tới mặt lợi, không biết mặt hại, nên hăm hở muốn làm ngay, bây giờ biết cả hai mặt lợi hại rồi, chắc là không dám thử liều.”

Bán Dạ Sinh nói:

“Trong ba điều, tiểu sinh không nghi nghờ gì cả, xin lão tiên sinh yên tâm mà cải tạo giùm cho tiểu sinh”.

Thuật sĩ nói:

“Sao có điều nghi ngờ mà tôn huynh khônh chịu nói ra?”

Bán Dạ Sinh nói:

“Tiểu sinh nay ở đất khách đâu có giống như lúc ở quê nhà. Cho dù không hành lạc thì cũng ngày đêm phòng đơn gối lẻ, chẳng lẽ khi làm việc này rồi thì sẽ giao du với ai hay sao. Ðiều bất tiện thứ nhất đối với tiểu sinh không có gì trở ngại cả thì sao lại chịu không nổi.

Ðàn bà ở đời này chỉ người vợ kết tóc là không thể không cưới đầu hôn, còn ngoài ra bọn tì thiếp thì đều không kể. Tiểu sinh đã cưới vợ rồi, đâu còn lo gì nữa. Huống chi trong đám nữ sắc, bọn gái đồng trinh là cực kỳ không xài được, việc đời không biết tí gì mà chuyện trăng gió cũng mù tịt, dính đến họ chẳng qua cốt được người đẹp mà thôi, có gì là khoái cảm. Muốn hành lạc thì phải là người ngoài hai mươi tuổi và dưới ba mươi, bọn này mới hiểu thế nào là Khởi, Thừa, Chuyển, Hợp, cũng như làm văn vậy, mỗi đoạn có cách làm của đoạn ấy, mỗi vế có cách đối của vế ấy, đâu phải như trẻ con làm thế nào cũng được. Ðiều bất tiện thứ hai e rằng không quan hệ gì tiểu sinh lại còn hợp với tiểu sinh nữa là đằng khác, như vậy có gì mà không làm được.

Nói về đường con cái, thì số tiểu sinh không con, có cắt đi cũng không có, mà không cắt đi cũng không có. Nếu vạn nhất trong số có con, thì bởi lúc ấy, nguyên khí sẽ vùng dậy và rồi sẽ sinh con đẻ cái đấy thôi. Ðiều mà lão tiên sinh nói, tiểu sinh chịu cũng chịu được, liều cũng liều được, điều mà lão tiên sinh cho là bất tiện thì tiểu sinh cho là điều rất tiện cả, mong lão tiên sinh đừng nghi ngờ gì tiểu sinh và hãy cải tạo giùm cho tiểu sinh”.

Thuật sĩ nói:

“Ý tôn huynh đã quyết, nhất định đòi làm cho được, thì tại hạ cũng không làm khó dễ làm gì. Như vậy cần phải chọn ngày lành, lại phải tìm một nơi yên tĩnh, hoặc ở đây, hoặc ở nhà tôn huynh, cốt sao đừng ai biết, bởi vì nếu có người biết, họ sẽ rình xem, ồn ào bất tiện.”

Bán Dạ Sinh nói:

“Chỗ tiểu sinh phòng ốc chật hẹp, khách vãng lai lại phức tạp, để họ trông thấy bất nhã, khó làm việc, chi bằng đến chỗ trọ của lão tiên sinh vậy”.

moi

Hai người hẹn xong, thuật sĩ mới nhận tiền lễ, hỏi ngày sinh tháng đẻ của Bán Dạ Sinh rồi lấy tra lịch, chọn ba bốn ngày đều thuộc hành Hỏa cho hợp với công việc sắp làm, đồng thời chọn ngày nào không xung khắc với bổn mạng, rồi mới định lúc nào giải phẫu. Bán Dạ Sinh mừng rỡ cáo từ ra về.

Cái căn tạo nghiệt của Sinh đều bắt đầu từ đây. Thế mới biết thuật phòng the ở đời này không học được, đã học rồi thì tâm thuật sẽ bại hoại mà thôi. Kể ra từ hồi nào đến giờ thiên hạ không ai đi học thuật phòng the chỉ để phục vụ riêng cho vợ nhà làm chi.

Ngày hôm sau, Bán Dạ Sinh lo sắm sửa mọi thứ, mua một con chó đực thật mập, thật mạnh, lại tìm một con chó cái tương xứng, mỗi con cột một nơi trong nhà trọ để nuôi, đợi đến ngày hẹn sai thư đồng dắt qua, đồng thời cũng bảo kiếm thao chuẩn bị sẳn rượu để mang theo, để có thể chữa bệnh yếu sinh lý nam giới của mình.

Thuật sĩ vì phải truyền bí thuật, nên tìm một chỗ thật kín đáo, có đất trống nhiều, có phòng ốc rộng rãi, không ai qua lại lộn xộn, cửa nẻo đều đóng kín để dễ bề làm việv.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*